Cô đang rất buồn vì thua bài tiến lên

Cô đang rất buồn, rất cô đơn và mệt mỏi, cô như ất đi sức sống.

“Ừ. Đầu và tuần sau có đại hội và biểu dương chiến cả sĩ trẻ toàn quốc đó. Chỗ bố có anh  đã lên đó nhận bằng khen, và nên bố bảo nó sẽ mang cho con ít cả chả mực Hạ Long đó  tien len mà con thích nữa . Cố ăn uống nhiều cả . Mẹ hôm qua thì cũng nói với bố  và là con đang cúm nữa . Cứ uống thuốc thì không ăn thua đâu nhé . Tiêm vào thì mới đỡ được nữa .”

“Vâng. Con cảm  và ơn bố ạ. Bố thì  nhớ chuyển số cả  điện thoại của con đi cho anh ấy nhé bó . Con nhớ mùi của chả mực quá ạ . Con nhớ cả bố đó nữa.”

Cô đang rất buồn vì thua bài tiến lên

“Rồi mà . Chịu khó vậy nhé . Bố sẽ bảo nó đi  về Hà Nội từ cả chủ nhật vậy nhé . Ăn uống cẩn thận và rồi nghỉ đi, nhé bố cúp máy đây con.”

Nghe giọng bố xong, và từng giọt nước mắt thì cứ rỏ xuống. Cô đã nhớ nhà, nhớ bố, và nhớ mẹ, nhớ cả em trai bé nhỏ đó . Gượng gạo đứng và  dậy, Khánh Linh bước về phía cả  gian phòng thờ và  chơi xóc đĩa nén nhang toả khói đó nghi ngút bay.

Trước mặt cô là cái  bàn thờ của cả  anh trai mình mà . Người đã từng chedi chở và nâng bước cho cô nhưng giờ anh thì  ấy đã mãi mãi đã không thể nào trở dậy đi được nữa. Anh ấy và chỉ có thể nhìn cô và cười từ một nơi nào thì  đó rất xa xôi thôi.

Bất lực với bản cả  thân, cô quấn tấm đi chăn mỏng manh trở đó lại phòng sách và đi vật lộn với cả mớ đề cương cùng cả quyển từ điển tiếng chuyên ngành. Chỉ là có lao đầu vào cả  một cái gì và  đó cô mới có thể mà quên đi mình hiện tại đó ang một mình,và  một mình cô đơn lắm . Hoá ra, cô đơn thì vô cùng đáng sợ mà !

Chờ ngày thứ bảy và mòn mỏi mất cả tuần, đi cuối cùng Duy Mạnh  đã cũng được thoả lòng cả mong ước.  Đã  dậy sớm hơn mọi ngày, và  cho xe chạy đến cái khu chung cư mà thì  Khánh Hoà poker online đang thuê ở . Anh nhấc máy và đã gọi cho cô nói:

“Anh đến rồi nhé . Em sắp xong chưa đó ?”

“Anh chờ em cả một lát nhé anh . Em xuống ngay đây ạ .”

 

Leave a Reply